Chương 1

Vào đúng sinh nhật 28 tuổi, chỉ còn một tuần nữa là được nhận khoản đền bù gấp đôi thì tôi bị công ty cho nghỉ việc.

Cùng ngày hôm đó, người bạn trai 10 năm đột nhiên cảnh cáo:

“Nếu em không kiếm được việc mới trong vòng một tuần, mình chia tay!”

Tôi ngồi đờ ra, nhìn 800 nghìn tệ tiền đền bù vừa được chuyển vào tài khoản, còn chưa kịp báo tin cho anh ta thì…

Đêm đó anh ta bỏ nhà đi, hẹn gặp cô bạn gái trong game mà đã chơi chung ba năm. Cả đêm không về.

Tôi ngồi ngẩn ngơ trong căn nhà trống, cho đến khi phòng nhân sự gọi tới.

Hóa ra sếp cũ biết tôi bị sa thải, muốn mời tôi quay lại làm.

“Tiền đền bù cứ giữ, quay lại làm thì thương lượng tăng lương.”

Việc thì có thể quay lại,

Còn đàn ông ấy à…?

Tôi mở Douyin (TikTok Trung Quốc), lướt thấy một ông “lão trung y” trên mạng đang thao thao bất tuyệt:

“Làm người, quan trọng nhất là đừng nhịn! Có tức thì phải trút, có miệng thì phải mắng! Người tồi thì cút! Sống phải vui vẻ! Đời đã qua gần 1/3 rồi, còn nhịn làm gì? Sống là để SƯỚNG!!!”

Bỗng nhiên tôi ngộ ra,

28 tuổi rồi, sống kiểu nhẫn nhịn, chịu đựng, đúng là chẳng đáng.

Đây mới là thần y thực sự! Ông thầy chữa tận gốc nỗi uất nghẹn trong lòng!

Ngay hôm người yêu tôi vừa dọa chia tay, đã bỏ nhà đi để tôi ở lại một mình.

Tôi không do dự, đăng luôn bài tìm nhà thuê.

Một tiếng sau, 20 môi giới bất động sản nhảy vào kết bạn.

Tối hôm sau, tôi chuyển nhà.

Một tuần sau,

Anh ta gọi đến từ số lạ (trước đó đã chặn tôi), mở miệng là mắng:

“Tôi không tìm cô, cô cũng không định tìm tôi à? Người sắp chết cũng còn thở lấy hơi, cô hết hơi rồi chắc?”

Tôi theo phản xạ suýt nữa thì định xin lỗi, nhưng lời thốt ra lại là:

“Bố cái thằng ranh, bà đây người yêu cũ chết từ lâu rồi, mày là ai?”

“Gọi từ mộ về hả? Hay gọi từ cõi âm đấy?”

Mấy hôm trước, tôi chính thức được chẩn đoán là “kẻ thất bại” trên Douyin, tìm đến thầy thuốc trung y online để “chữa bệnh”.

Thầy nói:

“Phụ nữ mà phải nhịn là không được! Mày không vui, thì người khác vui. Mày vui rồi, thì mặc kệ trời đất!”

Đã 28 rồi.

Không đáng để sống kiểu uất nghẹn.

Không vui thì buông, chán thì bỏ.

Tự mình sống cho thật sướng, mới là người thắng cuộc.

Tôi quyết định rồi! Từ nay về sau, tôi sẽ không vì bất kỳ sinh vật nào mà phải nhún nhường nữa!

Con người sống để vừa lòng thiên hạ – cái kiểu nhân cách “luôn làm người khác vui lòng” ấy, hôm nay chính thức biến mất khỏi thế giới này.

Người đang đứng trước gương lúc này chính là phiên bản nâng cấp: Nữu Hỗ Lộc – phiên bản “gây chuyện” chính hiệu!

Vừa cúp máy, Tiêu Ngôn đã tức điên, đập luôn điện thoại.

Chưa đến 30 phút sau, hắn đăng ngay một tấm ảnh lên story:

Một buổi tiệc tối lạ hoắc tôi chưa từng thấy, hắn nâng ly cụng chén,

bên cạnh là một bàn tay trắng nõn đính kim tuyến đặt trên vai,

mái tóc dài óng mượt của ai đó khẽ lướt qua ngực hắn.

Tôi định chụp màn hình gửi vào group bạn thân.

Ai ngờ tay trượt một cái, lỡ tay… thả tim.

Kết quả?

“Bạn không thể xem story này nữa” – tôi bị chặn ngay lập tức, tốc độ ánh sáng.

Nửa tiếng sau, một cô gái lạ tên là “Man Man” (Mộng Mộng) gửi lời mời kết bạn.

Vừa bấm đồng ý, cô ta đã thả qua hơn chục tấm ảnh:

toàn là Tiêu Ngôn say xỉn, ngã vào lòng cô ta,

mặt đỏ, miệng cười, tay còn ôm chặt lấy eo.

Chưa hết, cô ta gửi thêm một đoạn voice nhẹ nhàng ngọt đến sâu răng:

“Chị Tần Song ơi~ Nghe nói chị là bạn gái của anh Tiêu hả? Sao chị chẳng quan tâm gì anh ấy hết vậy?”

“Tối nay em tốt bụng giúp chị chăm anh ấy nè~ Chị không giận em chứ?”

Tôi không đáp.

Chỉ yên lặng nhấn vào trang cá nhân của cô ta.

Story mới nhất của Man Man là một tuần trước –

cũng chính cái đêm Tiêu Ngôn biết tôi bị sa thải và dọn ra khỏi nhà.

Cô ta đăng:

“Cuối cùng cũng gặp được anh trai game ngoài đời thật! Lẹo h*i cả năm cuối cùng cũng được… ăn hàng thật! Hạnh phúc quá đi~”

Ảnh là cảnh hai người đang cùng ăn một cây kem – thân mật không thể tả.

Phía dưới, Tiêu Ngôn bình luận:

“Cho em liếm cả đời anh cũng đồng ý~”

Hóa ra là “em gái nuôi” trong game.

Tôi nhấn bình luận một câu duy nhất:

“Check-in trạm thu gom rác thải, chiu chiu~”

Xong xuôi, lập tức block cả hai.

10 phút sau, Tiêu Ngôn điên cuồng gọi điện.

Vừa bắt máy, hắn gào vào ống nghe như lên cơn:

“Tần Song, em điên rồi hả? Bình luận cái gì vậy?”

“Làm mất mặt con bé người ta!”

“Anh em tốt của anh đều kết bạn với em và với cả Mộng Mộng, ai nấy đều nhìn thấy! Bây giờ con bé khóc lóc đòi nhảy sông để chứng minh trong sạch! Em không thấy lương tâm cắn rứt à? Mau xin lỗi người ta đi!”

Tôi hắng giọng, thong thả đáp:

“Tôi xin lỗi cái con khỉ ấy!”

“Muốn nhảy đúng không? Bảo nó cứ từ từ, tôi tới ngay đẩy cả hai đứa xuống một thể cho vui! Còn mấy thằng bạn ‘tốt’ của anh nữa, gom hết lại cho tôi, tôi đẩy luôn một lượt cho gọn.”

“Chị đây nói được làm được, chặt đứt một lần cho xong, khỏi dây dưa!”

“Đậu má!”

Tôi vừa văng ra một câu tiếng “C” thì bụng quặn lên một cái đau điếng.

Kinh nguyệt đến rồi.

Tin vui là không còn phải suốt ngày nơm nớp lo lắng “ngày đó” chưa đến. Tin xấu là… ngày đầu tiên tôi vừa ói vừa tiêu chảy, người như sắp tan thành nước.

Tôi cúp máy cái rụp, gọi ngay cho Tiểu Bội, cô bạn thân nhất.

Nửa tiếng sau, tôi đã nằm trên giường bệnh, uống cháo bằng thìa.

Tiểu Bội là influencer, vừa quay xong một clip quảng cáo cho brand xong là phóng như bay tới bệnh viện.

Trong phòng bệnh, cô ấy rót cho tôi một cốc nước ấm rồi mắng không thương tiếc:

“Nói thật đi, bao lâu rồi chưa ăn uống tử tế?”

Tôi cười lấy lòng:

“Thì mỗi lần thất tình là em lại nhịn ăn để giảm vài ký mà. Nhưng lần này mới bỏ hai bữa đã đau bao tử, còn tụt đường huyết.”

Tiểu Bội trừng mắt:

“Thôi đi bà nội, cứ tưởng mình còn 18 tuổi chắc? Bây giờ mà còn dám nhịn ăn hả?”

Cùng lúc đó, Lâm Tử, một người bạn thân khác – hiện đang là sếp lớn trong công ty, nghe tin tôi nhập viện vì đến kỳ nên tranh thủ lúc họp gửi tin nhắn hỏi tôi muốn ăn gì.

Tôi như một con quái thú đói lả, liệt kê ra cả loạt món khoái khẩu không chừa món nào.

Lâm Tử liền bảo trợ lý đặt hết đơn hàng tôi vừa chọn.

Chẩn đoán chia tay được 3 tiếng đồng hồ thì đã có… 10 shipper đang trên đường giao đồ.

Tôi nằm bẹp trên giường bệnh,

nghĩ bụng hay là đăng một cái status tưởng niệm mối tình 10 năm vừa mới “tử vong”.

Tôi lên mạng, tìm một câu văn thật đau khổ bi lụy, copy dán vào Facebook:

“Anh không thất hứa, chia tay cũng là một dạng mãi mãi…”

3 phút sau.

20 lượt like,

18 bình luận như thể đã hẹn nhau trước:

“Chào chị Mãi Mãi.”

“Tham kiến chị Mãi Mãi.”

“Vạn kiếp chị em Mãi Mãi.”

 

Chương này đã bị khoá. Bạn vui lòng ấn vào Popup để mở khoá nội dung. Lỡ ấn x thì mọi người loading lại web là hiện popup.

Chương trước Chương sau