Chương 3
Hắn tưởng vậy tôi sẽ bực, nào ngờ tôi lại cầu còn không được.
Đỡ cho tôi khỏi phải tìm cớ mở cửa.
Tôi nhìn đồng hồ — còn vài phút nữa.
Tôi duỗi người lười biếng, liếc nhìn Lưu Chính Dương đang tức đến phồng má.
Tôi bật cười:
“Ê, sao má anh phồng như con cá nóc thế? Không phải bị quai bị đó chứ?”
Hắn ném mạnh cái khăn:
“Sáng sớm, người không cho đụng, cơm cũng không nấu. Cô định để tôi đói đi làm à?”
Tôi cố ý nhấn giọng:
“Chính Dương, anh là trí thức mà sao chỉ biết nghĩ đến ăn?
Tôi nghe nói chỉ có chó với sói mới vậy.
Không lẽ anh bị chó sói nhập rồi?”
Đồ lòng lang dạ thú!
Hắn trừng mắt.
“Lý Tuyết! Chuyện tối qua với sáng nay tôi còn chưa tính với cô. Đừng có đừng được đằng chân lân đằng đầu .
Tôi lại liếc xuống chỗ chân hắn, tỏ vẻ suy nghĩ:
“Chắc không đâu… kích thước đó thì cũng cách xa lắm.”
Lần này Lưu Chính Dương thật sự không nhịn được nữa.
“Lý Tuyết! Cô là tôi nuông chiều quen thói rồi đúng không?”
Hắn bổ nhào lên, đè tôi xuống, muốn cưỡng ép.
“Để tôi cho cô biết ai mới là đàn ông của cô!”
Tôi giả giọng yếu ớt:
“Ôi… Chính Dương… anh xấu quá… sao lúc nào cũng hấp tấp vậy… cửa còn chưa đóng…”