Chương 2
4
Cứ như vậy, dưới sự sắp xếp đầy tài trí và mạnh tay của bố mẹ chồng, tôi nhanh chóng chuyển vào căn biệt thự xa hoa của Lâm Gia tại khu biệt thự Tử Vân. Bố mẹ chồng tôi thì sống ngay căn kế bên. Nhân tiện nói một câu, an ninh ở khu này cực kỳ nghiêm ngặt, không lo cánh paparazzi bám theo.
Chúng tôi ăn mặc chỉnh tề như đang chờ thần tiên giáng trần, đợi mãi đến tận gần mười một giờ mà vẫn chưa thấy bóng dáng Lâm Gia đâu.
Tôi chờ đến mức ngáp liên tục, còn mẹ chồng tôi thì càng đợi càng tỉnh táo, ngay cả nếp nhăn nơi khóe mắt cũng như giãn ra.
Bà mẹ mong con trai về quả nhiên khác biệt, tôi tự cảm thấy mình không thể bì kịp.
Chờ thêm nửa tiếng, thấy đã quá mười một giờ, tôi bèn nói với bố mẹ chồng: “Bố, mẹ, con buồn ngủ quá rồi, đi ngủ trước đây ạ, sáng mai còn phải đi làm nữa.”
Đối với tôi mà nói, chờ Lâm Gia không quan trọng bằng việc đi làm đúng giờ vào sáng mai.
Bố chồng tôi gật đầu liên tục: “Vi Vi, con đi ngủ trước đi, còn nhiều thời gian, không cần vội.”
Tôi lon ton chạy lên lầu, bước vào phòng tắm rộng đến mức có thể đạp xe bên trong. Quả nhiên biệt thự là biệt thự, khiến tôi có cảm giác như mình sở hữu tài sản hàng trăm triệu vậy. Tốt nhất là Lâm Gia có việc đột xuất gì đó, để tôi có thể tận hưởng vài ngày sống thoải mái một mình trong căn biệt thự này.
Khoác áo choàng tắm thơm ngào ngạt, vừa ngân nga giai điệu vui vẻ vừa bước ra khỏi phòng tắm, tôi hứng khởi định nhảy ngay lên chiếc giường lớn xa hoa mà tôi đã ao ước từ lâu.
Chết tiệt! Tôi vừa liếc mắt một cái đã thấy Lâm Gia lười biếng dựa vào sofa.
“Anh… anh về rồi?” Tôi thừa nhận mình hơi chột dạ.
Ngay khoảnh khắc ánh mắt anh ta rời khỏi điện thoại để nhìn tôi, tôi lập tức cảm thấy đồng tử mình rung lên: Cái gọi là “hồng khí dưỡng người”* quả nhiên không sai!
(* Ý chỉ những người nổi tiếng, danh tiếng càng cao, họ càng có khí chất cuốn hút.)
Chỉ đơn giản là áo phông trắng và quần jeans thôi mà sao lại có thể bảnh bao, quyến rũ đến thế? Rốt cuộc thì anh ta khác gì chúng tôi – những người bình thường? Tôi không nhịn được mà lén quan sát anh ta.
Tôi nhớ hồi nhỏ, anh ta cũng khá đẹp trai, lông mày thanh tú, đặc biệt là đôi môi hồng hào, dáng môi cong cong tựa trăng non, rất khác biệt. Chỉ cần anh ta xuất hiện, ánh mắt của mọi người sẽ bị thu hút, bao gồm cả tôi.
Tôi thích vẻ ngoài của anh ta, nhưng anh ta lại ghét tôi. Hồi cấp hai, anh ta ngồi sau tôi, từng lấy keo dán đổ lên tóc tôi, kết quả là bị tôi đè xuống đất đấm cho một trận tơi bời.
Từ đó trở đi, hễ thấy tôi là anh ta lập tức trưng ra bộ mặt chán ghét, như thể sợ người khác không biết anh ta ghét tôi vậy.
Chắc là do ghen tị với việc bố mẹ anh ta đối xử tốt với tôi. OK, tôi hiểu mà.
“Ủa, tóc hồng trong concert nhuộm lại rồi à?” Tôi quan sát trái phải rồi nhận xét, “Màu đỏ đó cũng đẹp mà, hợp với anh lắm…”
“Hạ Tư Vi.” Lâm Gia đứng dậy, bước về phía tôi.
Phải thừa nhận rằng, phụ nữ đúng là động vật thị giác, thấy trai đẹp là không thể nhúc nhích nổi. Hiện tại, người đang đi về phía tôi là Lâm Gia đó! Nam minh tinh khiến các fan nữ trong giới giải trí mong muốn cởi quần anh ta nhất, xếp hạng NO.1!
Nhưng nghĩ đến hồi trước anh ta ghét tôi thế nào, ngay cả liếc mắt cũng không thèm, tôi lập tức tâm như chỉ thủy, chỉ muốn siêu thoát. ( Ý chỉ lòng dạ bình lặng, không gợn sóng, không dao động.)
“Ừ, là tôi, anh còn nhớ tôi cơ à.”
Bóng dáng cao lớn của Lâm Gia dừng ngay trước mặt tôi, ánh mắt phức tạp, không thể đoán được anh ta đang có tâm trạng gì.
Thấy anh ta không nói gì, tôi tiếp tục lên tiếng: “Đồng chí Lâm Gia, xin cho phép tôi bày tỏ lập trường trước đã. Mặc dù chúng ta là vợ chồng hợp pháp, nhưng với thân phận hiện tại của anh, trời đất chứng giám, tôi đối với anh không có bất kỳ ý đồ nào. Tôi sẽ luôn giữ kín bí mật, duy trì khoảng cách nửa vòng trái đất với anh, tuyệt đối không ảnh hưởng đến sự nghiệp của anh dù chỉ một chút, anh cứ yên tâm một trăm tám mươi phần trăm đi nhé.”
5
Tôi nói một hơi xong, suýt nữa thì vỗ tay lên ngực thề độc.
Anh ta vậy mà không để tâm, chỉ lạnh lùng xoay người đi về phía phòng tắm.
Bao nhiêu năm rồi mà vẫn ghét tôi y như trước. OK, tôi chấp nhận.
“Được rồi, được rồi, vậy anh mau tắm rửa rồi nghỉ ngơi đi, tôi ở phòng bên cạnh, có gì cần thì gọi tôi.”
Khốn nạn! Tôi vừa nói cái quái gì thế này?!
“Ý cô là, nếu tôi cần thì có thể tìm cô?” Lâm Gia dừng bước.
“Ý tôi là, anh có thể gọi tôi, tôi giúp anh gọi chị Vương, trợ lý ấy mà, minh tinh lớn như anh kiểu gì chẳng có trợ lý.” Tôi cảm thấy mình giải thích cũng khá ổn đấy chứ.
“Cũng hợp lý.” Anh ta thu lại nụ cười khẽ nơi khóe môi, nâng mắt nhìn tôi: “Cô chắc chắn là muốn ngủ ở phòng bên cạnh, không ngủ ở đây?”
Tôi sững người, trong đầu thoáng qua một chuyện không thể miêu tả bằng lời, biểu cảm ngơ ngác của tôi đủ để nói lên rằng tôi không hiểu lắm.
“Diễn thì phải diễn cho tròn vai, hiểu không?”
Tôi chợt bừng tỉnh. Quả nhiên là người trong giới giải trí, rất chuyên nghiệp.
Không sai, diễn thì phải diễn cho tròn vai, bố mẹ chồng chắc chắn sẽ nhờ chị Vương giám sát chúng tôi. Nếu phát hiện chúng tôi ngủ riêng, ai mà biết họ sẽ lại nghĩ ra chiêu trò gì nữa.
Lâm Gia bước vào phòng tắm, không bao lâu sau, tiếng nước chảy ào ào vang lên, to đến mức tôi chạy đến xem thì phát hiện cửa chỉ khép hờ. Dạo này người trong giới giải trí cởi mở vậy sao?!
Tôi ngồi xổm trên sofa một lúc, sau đó lại chạy ra cửa đứng, nhìn đồng hồ điểm sang một giờ sáng. Đi làm đúng giờ, trừ lương vì đi trễ, đây là chuyện một kế toán như tôi có thể chấp nhận sao? Tuyệt đối không!
Nghĩ vậy, tôi lập tức lật người lên giường, nhắm mắt ngủ ngay.
Là tai tôi tự muốn nghe, không liên quan gì đến tôi – Hạ Tư Vi.
Khoan đã, sao lại không có tiếng động nữa…
Tôi mở mắt, suýt nữa thì hồn bay phách lạc.
Lâm Gia đứng bên giường tôi, khoác áo choàng tắm, mái tóc ướt rối bời trước trán, xương quai xanh gợi cảm thấp thoáng, lồng ngực rắn rỏi phập phồng khe khẽ…
Tôi… tôi thật sự rất thèm khát thân hình này.
“Có chuyện gì à?” Tôi nuốt nước bọt, hỏi.
Lâm Gia chậm rãi chỉnh lại cổ áo, mà thà anh ta đừng chỉnh, chỉnh xong lại lộ luôn tám múi cơ bụng.
“Cô có ngáy khi ngủ không?”
Tôi nghi ngờ tai mình: “Anh nói gì cơ?”
“Tôi ngủ rất nông, nếu cô ngáy, tôi sẽ mở mắt nhìn cô suốt cả đêm.”
Tôi suy nghĩ một lát rồi đáp: “Câu hỏi này hơi khó, vì tôi chưa từng ngủ với ai, nên chưa nhận được phản hồi nào về vấn đề này.”
Lời vừa thốt ra, tôi chỉ muốn tự vả cho mình một bạt tai!
Một nụ cười thoáng qua như cơn gió lướt nhẹ trên gương mặt anh ta, dù nhanh chóng tan biến, nhưng tôi vẫn bắt được.
Nụ cười mê hoặc này, cộng thêm thân hình hoàn mỹ trước mắt, hai tay tôi không kìm được mà muốn giơ lên chạm vào.
Không được không được, tâm như chỉ thủy, tôi muốn siêu thoát!
Lâm Gia nhấc chân, trèo lên giường từ phía tôi, nằm xuống rồi khẽ lẩm bẩm một câu “Mệt chết đi được”, sau đó im bặt.
Tôi với tay tắt đèn, nửa sườn núi, biệt thự xa hoa, giường lớn mềm mại, mỹ nam ngay bên cạnh, tôi chợt nhận ra mình đã đứng trên đỉnh cao nhân sinh rồi.
6
Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi chuông báo thức.
Lâm Gia vẫn đang ngủ say, đối diện với tôi.
Tôi rón rén chuẩn bị rời giường.
“Hạ Tư Vi.” Anh lại gọi cả họ lẫn tên tôi.
Động tác của tôi khựng lại, có cảm giác như đang lén chuồn đi mà bị bắt tại trận.
Anh ngồi dậy, hỏi: “Em đi đâu?”
“Dân công sở phải đi làm chứ, đại minh tinh có thể tiếp tục ngủ.” Tôi chua chát nói.
Lời tôi khiến anh bật cười, khóe môi hơi nhếch lên, trông có vẻ tâm trạng không tệ.
Bất ngờ, một giọng nói gào thét vang lên từ điện thoại của Lâm Gia, dọa tôi giật bắn cả người.
Người này rõ ràng sắp phát điên mới có thể gào như vậy.
“Lâm Gia! Tôi gọi cả trăm cuộc mà anh không bắt máy, anh đang làm cái quái gì vậy?! Anh đang ở với ai mà dám để điện thoại chế độ im lặng?! Anh tưởng bây giờ anh nổi tiếng rồi thì có thể đá tôi qua một bên sao?! Anh có biết có bao nhiêu người đang đỏ mắt mong anh ngã ngựa không?! Vậy mà anh lại tự hủy hoại bản thân như thế?!”
Người nói chắc là quản lý của anh ta.
“Gia ca! Có chuyện lớn rồi! Không biết ai đã tung ảnh anh và Từ Vãn Vãn vào khách sạn, bây giờ weibo của anh bị fan công kích dữ dội!”
Quản lý vừa dứt lời, trợ lý cũng lao vào hóng hớt.
Tôi dựng thẳng tai lắng nghe, nhanh chóng phân tích tình hình trong đầu.
Từ Vãn Vãn? Khách sạn? Tôi bị cắm sừng rồi à?
Nhưng tôi bị cắm sừng không phải vấn đề lớn, mà chuyện Lâm Gia tiêu đời mới là trọng điểm.
Tôi biết cô ta, một nữ diễn viên tuyến bốn, tuyến năm, nhìn đã thấy kiểu trà xanh. Lâm Gia có mắt thẩm mỹ kiểu gì vậy chứ?
“Chuyện nghiêm trọng lắm nhỉ? Mau tìm cách giải quyết đi.” Tôi bước tới, ánh mắt đầy vẻ thương cảm nhìn anh.
“Người ta nói anh vào khách sạn với cô khác, em không hỏi xem thật hay giả à?” Anh không hề hoảng loạn, chỉ lộ ra vẻ cô đơn, trông càng khiến người ta thấy thương xót.
“Tôi có nghĩ gì quan trọng sao? Quan trọng là fan của anh nghĩ gì, cảm thấy thế nào. Đối với anh mà nói, tình yêu của fan mới là chân lý tuyệt đối, duy nhất!”
Tôi nghiêm túc sửa lại cách nghĩ của anh. Người làm kế toán như tôi tuyệt đối không chấp nhận sai sót trong bất kỳ con số nào!
“Được rồi, em đi làm đi, chuyện của tôi không cần em lo.”
Xin lỗi, là tôi nhiều chuyện rồi.
7
Là chị Vương đưa tôi đến công ty.
Chị Vương là quản gia của nhà họ Lâm, quản lý mấy chục nhân viên dưới trướng. Thực ra, so với quản gia, chị ấy giống như một thành viên của nhà họ Lâm hơn. Chuyện công, chuyện tư của gia đình này, chị ấy đều nhúng tay vào hết.
Chỉ trong vòng nửa tiếng đi xe, chị ấy đã cùng tôi tán gẫu đông tây, viện dẫn điển cố, mượn chuyện xưa châm biếm hiện tại. Có vài điển cố tôi chưa từng nghe, còn nghi ngờ là chị ấy vừa bịa ra ngay tại chỗ.
“Đủ rồi, chị Vương, có gì muốn hỏi thì hỏi thẳng luôn đi!”
Chị ấy vẫn tay nắm vô lăng, tiếp tục đánh thái cực: “Phu nhân, tối qua trăng tròn không?”
“Tôi hỏi chị, chị bảo nói xem tròn không?” Tôi cảm thấy có gì đó mờ ám, bèn hỏi ngược lại.
“Vậy tối nay trăng có tròn không?”
“Tối nay trăng nên tròn không?” Tôi bắt đầu cảm thấy mình như kẻ ngốc, đang nói chuyện với một kẻ ngốc khác.
Chị Vương thở dài: “Phu nhân à, trăng tròn hay không liên quan đến tương lai của nhà họ Lâm, đó là điều mà chủ tịch và phu nhân chủ tịch quan tâm nhất.”
Nghe vậy, tôi cuối cùng cũng hiểu. Câu hỏi này thật sự rất hack não. Đúng là văn hóa Trung Hoa vô cùng sâu xa.
“Dạo này là trăng khuyết.” Tôi hờ hững đáp.
“Phu nhân, hai người là vợ chồng hợp đồng, nhìn thật sự rất khó chịu, vẫn nên ‘diễn’ cho giống một chút thì hơn.”
Lời thật, quá thật, ngay cả tôi cũng thấy gượng gạo.
8
Làm kế toán thực ra rất khô khan, ngày này qua tháng nọ đều làm đi làm lại những việc giống nhau.
Hôm nay cũng không có gì khác biệt, ngoại trừ việc một kỹ sư mới bên phòng kỹ thuật – Tiểu Lục – dạo này bám tôi hơi sát.
Cậu ta nhiệt tình gọi tôi: “Hạ Hạ.”
“Hạ Hạ, tan làm đi ăn nhé?”
“Không đi.”
“Hạ Hạ, uống cà phê không?”
“Uống ở văn phòng rồi.”
“Hạ Hạ, cậu có bạn trai chưa?”
Ba giây sau, tôi trả lời: “Chắc là chưa.”
“Hạ Hạ, cậu chắc chắn chưa kết hôn chứ?”
Đây đúng là một câu hỏi nan giải. Tôi dường như đã kết hôn, nhưng cũng có thể tùy lúc mà không.
Tôi rốt cuộc có tính là đã kết hôn không? Online đợi câu trả lời gấp!
Thôi, tự tôi trả lời cho rồi.
“Kết hôn rồi.”
Mắt Tiểu Lục trợn to như chuông đồng: “Không thể nào! Tuyệt đối không thể! Tôi hỏi mấy chị trong phòng rồi, ai cũng bảo cậu sống một mình.”
Tôi liếc cậu ta một cái: “Lần sau có cơ hội thì giới thiệu cậu gặp anh ấy.”
9
Tan làm, tôi bảo chị Vương không cần đón, tự quay về căn hộ nhỏ của mình.
Vừa nghĩ đến bộ dạng tức giận của Lâm Gia sáng nay, lòng tôi lại thấy nặng nề.
Tôi muốn yên tĩnh một mình.
Căn hộ nhỏ này thật tốt, không có chị Vương thần thần bí bí, không có ba mẹ chồng lải nhải, cũng không có Lâm Gia suốt ngày trưng bộ mặt lạnh lùng với tôi. Chỉ có mình tôi thôi.
Tôi rất thích ở một mình. Sau khi ba mẹ qua đời, tôi đã sống một mình rất ổn…
“Đinh đoong!” Chuông cửa vang lên.
Là chị Vương.
Chị ấy nói: “Phu nhân, ba mẹ chồng cô bảo tôi mang đồ đến cho cô.”
Không bắt tôi quay về đối diện với Lâm Gia là tốt rồi. Tôi mở cửa.
Nhưng trong lúc tôi quay đi lấy điện thoại, một người bị nhét vào cửa, tiếp theo là một chiếc túi bay vào, sau đó… “Rầm!” cửa bị đóng lại.
Tất cả diễn ra trong chớp mắt, nhanh đến mức tôi còn chưa thấy bóng dáng chị Vương đâu.
Lâm Gia đứng đó, vẻ mặt vô tội.
Giao đồ? Chỉ vậy thôi á? Tôi sắp bị ba mẹ chồng dắt mũi đến phát điên rồi.
“Chị Vương có biết võ không?” Tôi hỏi.
“Tôi đoán là có, chị ấy có thể một tay xách túi, một tay đẩy tôi đi.”
“Tôi đúng là nên đề phòng chị ấy từ sớm.” Tôi nghiến răng.
Lâm Gia đi đến ngồi xuống ghế sô-pha: “Nói đi, bây giờ phải xử lý thế nào?”
Tôi giơ tay ra: “Xử lý… anh? Đây là căn hộ dành cho một người, không chứa nổi hai người đâu.”
“Vậy tôi đi?”
Tôi cứng đờ người, đầu óc xoay chuyển thật nhanh: Lâm Gia vốn dĩ đi đến đâu cũng gây chấn động đến đó, bây giờ lại dính vào vụ khách sạn với Từ Vãn Vãn, nếu bị cánh săn tin chộp được thì không bị xé xác mới là lạ…
Không được, dù anh ta vô tình với tôi, tôi cũng không thể vô nghĩa với anh ta.
Tôi còn đang cân nhắc thì bố chồng gọi đến.
“Vi Vi à, bố bảo chị Vương đưa thằng nhóc đó sang chỗ con rồi, hai đứa tranh thủ thời gian qua lại nhiều hơn đi.”
“Bố… cái này…”
“Vi Vi à, sản nghiệp nhà mình ngày càng phát triển, bố già rồi, bố muốn sớm nghỉ hưu, con sinh cho bố một đứa cháu đích tôn đi.”
Tôi vừa tức giận vừa buồn cười: “Bố, con với Lâm Gia đâu có tình cảm gì, chuyện này… con bò không muốn uống nước thì có ép đầu nó xuống được đâu ạ.”
“Bò không biết mình khát, nhưng người thì biết!”
Bố chồng đúng là người thông tuệ, câu này nói ra làm tôi nhất thời không phản bác nổi.
“Thôi vậy nhé, chúc hai đứa sống vui vẻ.”
Được rồi, cứ vậy đi. Dù sao cũng chẳng phải lần đầu.
“Em nói, chúng ta không có nền tảng tình cảm?” Giọng điệu của Lâm Gia lạnh đến mức khiến người ta rợn cả người.
“Chẳng lẽ… tôi nói sai à?”
Lần này anh ta không đáp, chỉ xách hành lý đi thẳng vào trong. Được thôi, anh đẹp trai, anh ngầu, em thua.
Tôi nấu hai bát mì, mỗi người một bát làm bữa tối.
Lâm Gia không nói một lời, húp sạch bát mì, ngay cả giọt nước dùng cuối cùng cũng không chừa lại.
Sau bữa ăn, tôi vừa dọn dẹp vừa lén liếc nhìn anh ta đang gọi điện với quản lý, có vẻ như đang bàn về vụ khách sạn với Từ Vãn Vãn.
Tôi cầm chổi quét tới quét lui ngay chân anh ta, vậy mà anh ta chẳng thèm ngẩng đầu nhìn tôi một cái, ngay cả liếc cũng không thèm liếc. Nhìn cảnh này, chúng tôi đúng là giống như cặp vợ chồng già đã chán ngấy nhau đến tận xương tủy vậy.
Chớp mắt một cái, lại đến giờ lên giường rồi.