Chương 3

10
Sau khi rửa mặt xong, tôi như thường lệ nằm trên giường, lướt điện thoại một cách vô định.

Lâm Gia mặc một chiếc quần đùi từ phòng tắm bước ra, nửa thân trên… trần trụi.

Tôi chết đứng tại chỗ.

Tám múi cơ bụng, đường nhân ngư—nghe nhiều nhưng thấy ít. Hôm qua cũng chỉ nhìn được một phần, hôm nay thì lộ ra hoàn toàn rồi.

Anh ta ngồi xuống giường, giường của tôi rộng có 1m5, hai đứa gần như chạm vào nhau.

Anh ta cũng cúi đầu, cầm lấy điện thoại.

Khóe mắt tôi liếc thấy anh ta mở Weibo của mình, xem rất chăm chú, ngón tay thon dài lướt trên màn hình.

Tôi muốn hỏi xem chuyện kia xử lý thế nào rồi, nhưng lại cố nhịn, dù gì anh ta cũng bảo tôi đừng lo.

Tôi không kìm được mà quay sang nhìn anh ta, lông mi anh ta dài thật đấy, tôi có chuốt mascara cũng không được dài như thế.

Mặt anh ta còn đẹp hơn hồi bé, nhìn một lần lại muốn nhìn thêm lần nữa.

“Hạ Tư Vi, nhìn thêm chút nữa là tôi thu phí đấy.” Linh Gia cũng quay sang nhìn tôi.

Tôi vỗ một cái lên cơ ngực anh ta: “Keo kiệt thế, anh đẹp vậy, tôi không nhìn anh thì nhìn ai?”

Anh ta bật cười, nụ cười sáng rực như ánh nắng.

Nhân lúc tâm trạng anh ta đang tốt, tôi phải thử giùm hội chị em mới được.

Tôi liếm môi, chỉ vào anh ta: “Cái đó… Lâm Gia, tôi sờ cơ bụng anh một chút được không?”

“Em thích cái này à?”

“Thích.”

Anh ta cầm tay tôi đặt lên: “Mấy cô gái các em đều thích cái này, tập cái này cực lắm đấy.”

Cứng cáp, mịn màng…

Tôi đếm từng múi một, 1, 2, 3, 4, 5, 6…

“Không phải tám múi à? Sao mới có sáu múi thôi?” Tôi đếm lại lần nữa.

“Còn hai múi ở đây.” Anh ta đặt tay tôi gần sát phần cạp quần. “Cảm nhận được chưa?”

Đúng là có thật, không quá rõ ràng nhưng vẫn có.

Tôi vuốt ve tám múi cơ nhỏ nhắn nhưng vất vả lắm mới có được kia, tiện thể chạm luôn vào đường nhân ngư tuyệt đẹp.

Tôi cứ sờ tới sờ lui…

Hội chị em ơi, cái này cũng bình thường thôi mà nhỉ?

Không kịp đề phòng, Lâm Gia đột ngột hất tay tôi ra: “Sờ đủ chưa, Hạ Tư Vi, đồ ngốc này, ngủ đi!”

Anh ta tức tối quay lưng lại với tôi, nằm xuống.

Tôi lại làm sai cái gì sao? Tự nhiên thay đổi sắc mặt là sao chứ? Thôi bỏ đi, dạo này anh ta xui xẻo, tôi không chấp.

Tôi tắt đèn, cũng nằm xuống.

Thấy anh ta trở mình liên tục không ngủ được, tôi cẩn thận hỏi: “Lâm Gia, tôi hỏi anh một chuyện.”

“Hỏi đi.”

“Chuyện anh với Từ Vãn Vãn ở khách sạn… xử lý đến đâu rồi?”

“Tôi với cô ta chẳng có quan hệ gì hết!” Anh ta thực sự tức giận.

“Ồ, tôi tin anh.”

Tôi vội vã trấn an, người này sáng nắng chiều mưa, khó hầu hạ thật.

Anh ta hạ thấp giọng: “Đang xử lý rồi.”

“Được, ngủ ngon.”

Hôm nay là ngày thứ ba Lâm Gia quay về, tôi với anh ta đã ngủ chung giường hai đêm rồi.

11
Sáng sớm, chị Vương mặc một bộ đồ công sở chỉn chu đến mức không thể chỉn chu hơn, đeo găng tay trắng, đứng ngay cửa.

Không biết chị ấy lại giở trò gì nữa, chẳng lẽ quản gia nhà họ Lâm rảnh rỗi đến mức này sao? Ngày nào cũng đến làm tài xế cho tôi?

Tôi và Lâm Gia cùng ngồi vào chiếc xe sang trọng toát ra mùi tiền.

“Chị Vương, thả em xuống cổng công ty nhé.” Tôi liếc đồng hồ, trong lòng vui phơi phới, hôm nay còn có thể đi làm sớm nữa.

Chị Vương không trả lời, trái lại còn bật một bài tình ca ủy mị, còn lẩm nhẩm hát theo.

Ơ? Hình như là bài trong album mới của Lâm Gia.

Tôi lén liếc anh ta, tặc lưỡi—có khuôn mặt câu hồn đoạt mệnh như thế này mà còn hát nhạc thất tình, đúng là không biết xấu hổ.

Lâm Gia nhắm mắt, ngả đầu vào ghế, trông cứ như đã làm gì đó mệt đến kiệt sức cả đêm.

“Chị Vương, đến khách sạn Hoa Mỹ đi.”

Anh ta vẫn nhắm mắt.

Tôi cuống lên: “Đi công ty trước đi, tôi còn phải chấm công.”

“Chị Vương, báo với ba tôi, Hạ Tư Vi hôm nay xin nghỉ phép.”

“Nghỉ phép là bị trừ lương đấy, tôi không nghỉ.”

“Trừ bao nhiêu, tôi bù gấp mười.”

Anh ta nói câu đó mà không thèm nhấc mí mắt lên.

Có tiền là giỏi lắm hả? Được rồi, anh có tiền, anh nói gì cũng đúng.

Từ cửa khách sạn Hoa Mỹ có hai người lên xe, một người đàn ông trung niên, một cậu thanh niên trẻ.

Cậu thanh niên nhanh chóng ngồi ghế phụ, người đàn ông thì trèo lên từ phía tôi, đẩy tôi vào giữa.

Không cần hỏi cũng biết là quản lý và trợ lý của Lâm Gia.

Vừa lên xe, quản lý đã thao thao bất tuyệt:

“Gia Gia à, hôm đó anh cuống quá, anh dữ quá, anh xin lỗi em nhé, đừng giận anh nha.”

Lâm Gia mở mắt nhưng không đáp.

Quản lý tiếp tục: “Gia Gia à, đã điều tra rõ rồi, con Từ Vãn Vãn đó đúng là to gan bằng trời, dám gài bẫy em, xem anh xử lý nó thế nào!”

Lâm Gia thờ ơ duỗi đôi chân dài.

“Gia Gia à, anh đã gửi thư kiện đến cả Từ Vãn Vãn lẫn trang web đăng ảnh rồi, kiện chết bọn họ, dám bôi nhọ em hả? Em là ai chứ, em là Lâm Gia, là đỉnh của chóp, làm sao có thể thích loại như Từ Vãn Vãn được!”

Tôi không nhịn được mà ngắt lời: “Xin lỗi anh gì ơi, đừng ép tôi nữa, chật lắm rồi!”

Quản lý lườm tôi một cái, ánh mắt sắc bén đến mức tôi run lên một chút.

“Gia Gia, con bé này là ai, sao lại ngồi lên đùi em vậy?”

Tôi giật mình, vội vàng rời khỏi đùi Lâm Gia.

Lâm Gia liếc tôi một cái: “Vợ tôi.”

Bên trong xe nhất thời im phăng phắc, chỉ còn tiếng chị Vương khe khẽ ngân nga theo nhạc.

Trợ lý ngồi phía trước quay đầu lại, há hốc miệng đến mức sắp rớt cả cằm, miệng mấp máy nhưng không nói nổi câu nào.

“Vợ cậu?! Cậu có vợ rồi?! Cậu nói về nhà với người thân, hóa ra là với cô ấy?!”

Giọng anh ta lớn đến mức tai tôi ù cả lên, tôi đành nép về phía Lâm Gia một chút.

Tôi liên tục xua tay: “Không phải, không phải, là về với ba mẹ cơ.”

“Kết hôn năm năm rồi, ngày đầu tiên gặp anh, tôi đã nói rồi mà.”

 

Chương này đã bị khoá. Bạn vui lòng ấn vào Popup để mở khoá nội dung. Lỡ ấn x thì mọi người loading lại web là hiện popup.

Chương trước Chương sau