Chương 1
Triệu Mai ở ngay nhà khách.
Lưu Chính Dương bữa nào cũng qua ăn cơm với cô ta.
Có lúc còn nán lại đến nửa đêm mới lưu luyến quay về.
Tôi khuyên anh ta giữ khoảng cách, anh ta liền giận dữ:
“Triệu Mai là bạn đại học của tôi, cô đừng có vô lý.
Không có văn hóa thì chịu khó học thêm đi, đừng như mấy bà vợ hay ghen linh tinh.”
Trong lòng tôi vốn đã đầy lửa giận.
Sáng sớm cô ta đến nhà còn nói ra mấy câu chọc tức như thế, tôi không nín nổi nữa:
“Không cần chị tỏ vẻ tốt bụng! Mọi chuyện đều do chị gây ra, còn giả vờ cái gì mà người tốt?”
Triệu Mai nước mắt lưng tròng chạy đi, Lưu Chính Dương liền đuổi theo.
Đêm đó hắn không về nhà.
Sáng hôm sau, hắn trở về trong bộ dạng mệt mỏi, rồi trịnh trọng nói:
“Tất cả tại cô! Triệu Mai suýt nữa kích động quá mức rồi.”
Tôi tức đến bật cười:
“Tôi mới là người bị hại đây. Tôi còn chẳng ‘kích động’ gì, cô ta kích động cái gì?”
Hắn tức tối:
“Cô tưởng ai cũng bẩn thỉu hẹp hòi như cô sao? Mau đi xin lỗi!
Cô ta không tha thứ thì đừng có quay về.”
Tôi giận đến không muốn mở miệng.
Hắn liền dọa:
“Vậy tôi đánh điện báo về cho bố mẹ cô dạy lại cô!”
Hắn biết đúng điểm yếu của tôi.
Thời đó, con gái lấy chồng rồi mà còn bị gọi về nhà mẹ đẻ dạy dỗ, ai nghe cũng cho là mất mặt.