Chương 2
2.
Ba nói chúng tôi đều là tội nhân, phải chịu sự trừng phạt của trời.
Đến tận bây giờ, tôi vẫn tin điều đó.
Bởi vì tôi là con gái của một kẻ buôn m a i t h ú y, từ nhỏ đã là một đứa trẻ ốm yếu bệnh tật, còn Hứa Tùy thì là một “diễn viên” có thể đoạt giải Oscar.
Anh ta lừa dối tôi mọi thứ, biến tôi thành một cô hồn dã quỷ.
Không ai đến thu nhận tôi, những năm qua tôi có thể không nói thì sẽ không nói, cũng không thể chạm vào những hồn ma khác trên đường.
Tựa như tôi chẳng hề tồn tại.
Chỉ có thể lặng lẽ dõi theo những người từng quan trọng với mình.
Hứa Tùy từng vô số lần nói yêu tôi vào những đêm khuya, từng không chút do dự chắn trước tôi khi tôi gặp nguy hiểm.
Vậy nên vào ngày cưới đơn giản của chúng tôi, anh ta ăn vận chỉnh tề, r ú t s ú n g định g i ế c ba tôi.
Đáng tiếc, tôi đã chặn lại.