Chương 4
Sắp đến sinh nhật tôi, mẹ hỏi tôi muốn ăn gì, bà sẽ mua hết.
Tôi day trán, khẽ đáp:
“Sầu riêng đi ạ.”
Mẹ im lặng vài giây rồi nói:
“Được, mai mẹ ra tiệm trái cây chọn quả ngon cho con.”
Vừa tan làm về tới nhà, mẹ đã bắt đầu làu bàu.
Nào là cái này hỏng mà không có tiền sửa, cái kia mua về dùng không ra gì, phí của.
Rồi thì mèo nhà ăn vụng đồ, bố hút thu//ốc hết bao nhiêu tiền…
Sau một ngày làm việc mệt mỏi, tôi chỉ đẩy cái bát trước mặt ra:
“Thôi, dạo này sầu riêng đắt quá, đừng mua nữa.”
Mặt mẹ giãn ra ngay:
“Hay là mua bánh sầu riêng nhé? Trong đó cũng có sầu riêng mà.”
Tôi gật đầu rồi về phòng tiếp tục tăng ca.
Tối hôm sau, tôi làm việc tới 11 giờ đêm mới về đến nhà.
Mở tủ lạnh ra trống trơn, chẳng có bánh sầu riêng nào, chỉ có một bát cơm nguội từ hôm qua và mấy
quả táo đỏ héo quắt.
1.
Nghe thấy tiếng động trong phòng khách, mẹ khoác thêm áo bước ra.
“Mẹ đoán hôm nay con lại phải tăng ca nên không mua bánh. Mẹ với bố con vốn không ăn được bánh
đó, chịu không nổi mùi.”
Rõ ràng tháng trước tới nhà dì, dì mang sầu riêng ra đãi khách, mẹ ăn nhiều hơn ai hết, còn khen
nức nở: “Trong mấy loại mẹ ăn, sầu riêng Musang King của Malaysia là ngon nhất.”
Nhưng mẹ chưa từng mua sầu riêng về nhà, ít nhất là tôi chưa bao giờ thấy.
Hồi nhỏ, nghe bạn bè kể về “vua của các loại trái cây”, tôi đứng trước tiệm hoa quả năn nỉ mẹ mua
một miếng sầu riêng cho thử.
Mẹ thẳng tay tát tôi ngã sõng soài:
“Chỉ giỏi ăn vặt! Con biết loại này đắt cỡ nào không? Một miếng sầu riêng thôi cũng bằng cả ngày
bố mẹ đi làm đấy!”
“Vừa hôi vừa nóng, làm sao so được với táo – mát lành, bổ dưỡng. Nhà đầy táo không chịu ăn, chỉ
thích đốt tiền!”
Tôi đứng tựa vào cửa tủ lạnh, im lặng.
Đúng như tôi đoán, mẹ lại quay sang nhắc chuyện táo:
“Mẹ nói thật, sầu riêng làm sao so được với táo? Táo trong tủ là mẹ với bố để dành riêng cho con
đấy, vừa giòn vừa ngọt, mai nhớ mang đi công ty ăn.”
Tôi đóng sập tủ lạnh, lạnh nhạt đáp:
“Thôi, để bố mẹ ăn đi. Con không thích táo.”
Mẹ nhíu mày, cố nhẫn nhịn:
“Làm muộn vậy, ăn gì chưa? Hay mẹ nấu cho bát mì nhé?”
Tôi nhìn mẹ.
“Vâng.”
Mẹ sững lại vài giây, rồi vẫn đứng yên không nhúc nhích.
“Hay… còn ít cơm trong tủ lạnh, để mẹ làm trứng chiên cơm cho?”
“Cũng được.”
Mẹ rốt cuộc không nhịn nổi, tức tối gắt lên:
“Con nhìn mẹ cái kiểu gì đấy? Về nhà là mặt nặng mày nhẹ với ai?
Từ bé đến lớn ăn biết bao nhiêu táo rồi, lúc đó sao không nói là không thích?
Giờ mẹ hỏi han tí lại thành mẹ sai à?
Thôi được, đói là việc của con, thích ăn thì ăn, không ăn thì nhịn. Mẹ không hầu nữa!”
Tôi vẫn thản nhiên:
“Vâng.”
Cánh cửa phòng ngủ của bố mẹ bị sập mạnh.
Tiếng cằn nhằn của mẹ vọng ra rõ ràng từng chữ.
Những lời từng như da//o cứa tim tôi, giờ nghe lại cũng chỉ thấy trống rỗng.
Thật ra tối nay tôi không tăng ca.
Đồng nghiệp ở công ty đã tổ chức một buổi sinh nhật ấm cúng cho tôi.
Tôi cố tình không nói cho bố mẹ biết, chỉ muốn xem họ có nhớ mua bánh sầu riêng cho tôi
không.
Dù chỉ là một miếng bánh thừa cũng được.
Nhưng đúng như bao lời hứa suông trước đây, vẫn là thất hứa.
May mà tôi đã học được cách không trông đợi, nên cũng không còn thất vọng nữa.
Mọi thứ liên quan đến họ, giờ đây chẳng còn quan trọng với tôi.
Tan tiệc, tôi gửi đi một tin nhắn:
“Tôi nghĩ kỹ rồi, tôi đồng ý.”
2.
Giữa đêm, khi đang ngủ lơ mơ, cửa phòng bỗng bị đẩy mạnh.
Cơn gió lạnh ùa vào khiến tôi choàng tỉnh.
“Chách!” – ánh đèn trắng chói lóa bật sáng, mẹ đứng đó, chỉ mặc áo ngủ mỏng tang, mắt đỏ hoe.
“Sao đột nhiên con lại không ăn táo nữa? Mẹ nhớ hồi nhỏ con mê táo lắm mà.”
“Có phải vì mẹ không mua sầu riêng và bánh sầu riêng nên con giận mẹ không?”
Tôi cúi đầu nhìn điện thoại, 2 giờ 30 sáng. Sáng mai tôi có buổi thuyết trình quan trọng lúc 9
giờ.
“Mẹ ơi, chuyện này để mai nói được không? Mai con phải dậy sớm.”
“Không được. Chuyện này mà không nói rõ tối nay, mẹ không ngủ được.”
“Mẹ nghĩ mãi không hiểu, rõ ràng mẹ có lòng muốn tổ chức sinh nhật cho con, cuối cùng lại thành
mẹ sai?”
Cơn mệt mỏi dâng tràn, tôi biết chỉ cần tôi nói dối vài câu kiểu như:
“Con cũng không thật sự muốn ăn bánh sầu riêng đâu, táo cũng được mà.”
Rồi mẹ lảm nhảm vài câu nữa, chuyện này sẽ xong.
Nhưng hôm nay, tôi không muốn tiếp tục im lặng nữa.
Tôi nhìn mẹ, bình tĩnh nói:
“Con chưa bao giờ thích ăn táo cả.
Con ăn táo vì từ bé đến lớn, nhà mình chỉ có táo, con không có lựa chọn nào khác.”
“Sinh nhật không phải con đòi mẹ tổ chức, bánh sầu riêng cũng không phải con yêu cầu mẹ mua. Đều
là mẹ chủ động đề nghị.”
Mẹ run tay bám vào khung cửa, như thể không tin nổi tôi lại nói ra những lời như vậy.
Nước mắt bà lã chã rơi, đấm ngực dậm chân, chỉ vài giây sau đã khóc nghẹn không thành tiếng.
“Mẹ biết ngay, con vẫn trách mẹ, trách mẹ không mua bánh sầu riêng.”
“Trong lòng con, chỉ một cái bánh thôi mà quan trọng đến vậy sao?
Con tự hỏi lại đi, từ nhỏ đến lớn mẹ với bố mua cho con biết bao nhiêu thứ, tiêu tốn bao nhiêu
tiền, chỉ vì lần này không đúng ý con mà con phủi sạch mọi công sức của tụi mẹ à?”
Bố tôi đứng bên cạnh, tay đặt lên vai mẹ, mặt đầy thất vọng.
“Chỉ là một cái bánh sầu riêng thôi mà, sao phải làm ầm ĩ thế?
Con có biết hôm nay mẹ con đi bao nhiêu tiệm bánh vì cái bánh đó không?”
Tôi bật cười khẽ, ngắt lời ông:
“Nhưng rốt cuộc, vẫn là không mua. Đúng không ạ?”
Bố tôi tức đến mức râu cũng run lên.
“Mẹ con năm nay đã 55 tuổi, tháng trước đi khám phát hiện bị cao huyết áp, mỡ má//u cao, đường
huyết cao. Vì sợ ảnh hưởng đến công việc của con, mẹ còn dặn bố đừng nói cho con biết.
Vậy mà chỉ vì một cái bánh sầu riêng, con cứ dây dưa mãi với mẹ.
Mộ Giai, lương tâm của con bị chó gặm rồi à?!”
Tôi tựa vào đầu giường, ngáp một cái.
“Đúng thế, nên hai người cứ đi mà đòi lương tâm ở lũ chó ấy.”